Đêm qua, trời Hà Nội bắt đầu vào hạ, cái nóng hầm hập khiến người ta muốn làm 1 cái gì đó để giải tỏa những nỗi bứt rứt, khó chịu trong người. Người thì chọn lượn đường hóng gió, người thì chọn thong thả nhấp 1 ngụm cafe còn 1 nhóm chị em thì chọn hẹn gặp nhau làm tí công nghệ var cho xanh chín.
Địa điểm được chọn là quán trà đá trên nóc hầm Kim Liên, đầu Xã Đàn. 2 bên lên đồ chuyên nghiệp, người thì quần áo tập gym bó sát, người thì quần sooc đeo khẩu trang. Để tránh mất thời gian đôi bên thì vừa ngồi được 30s thì cả 2 lao vào combat.
Thấy tình hình căng thẳng sắp diễn ra, chị chủ quán (đeo túi) đã đứng lên khuyên nhủ nhẹ nhàng, từng câu từng chữ như thấm vào thớ thịt làn da. Người cứng tinh thần thì vừa nghe vừa chạy, người dễ xúc động thì bật khóc tại chỗ luôn, cụ thể chị đã nói là: "Cái mịt con đẹ chungmay có nói được không? Đây là chỗ tao buôn bán nhé! Mịt đẹ đ phải chỗ chungmay oánh nhau nhé? Có nói được không, tao mịt cả đẹ chungmay luôn nhé...."
Với chất giọng uy lực và thể trạng không mất lòng ai, chị đã khiến các em choai choai rơi lệ và hiểu ra vũ lực không thể giải quyết được vấn đề rồi ôm nhau chạy trốn!!! Cảm ơn chị! Cảm ơn tấm lòng bao la bác ái và 1 trái tim luôn nhiệt huyết với việc bảo vệ trị an cũng như xả thân vì nền hòa bình thế giới! Tôn trọng chị và năm nay, tôi sẽ viết đơn đề cử chị ở hạng mục giải Nobel Hòa bình - chính chị đó - người con gái bán trà đá nóc hầm Kim Liên!!!!

0 Nhận xét